真定即事,奉赠韦使君二十八韵

唐代 高适
飘泊怀书客,迟回此路隅。问津惊弃置,投刺忽踟蹰。 方伯恩弥重,苍生咏已苏。郡称廉叔度,朝议管夷吾。 乃继三台侧,仍将四岳俱。江山澄气象,崖谷倚冰壶。 诏宠金门策,官荣叶县凫。擢才登粉署,飞步蹑云衢。 起草征调墨,焚香即宴娱。光华扬盛矣,霄汉在兹乎。 隐轸推公望,逶迤协帝俞。轩车辞魏阙,旌节副幽都。 始佩仙郎印,俄兼太守符。尤多蜀郡理,更得颍川谟。 城邑推雄镇,山川列简图。旧燕当绝漠,全赵对平芜。 旷野何弥漫,长亭复郁纡。始泉遗俗近,活水战场无。 月换思乡陌,星回记斗枢。岁容归万象,和气发鸿炉。 沦落而谁遇,栖遑有是夫。不才羞拥肿,干禄谢侏儒。 契阔惭行迈,羁离忆友于。田园同季子,储蓄异陶朱。 方欲呈高义,吹嘘揖大巫。永怀吐肝胆,犹惮阻荣枯。 解榻情何限,忘言道未殊。从来贵缝掖,应是念穷途。
piāo huái 怀 shū   chí huí wèn jīn jīng zhì   tóu chí chú
fāng ēn zhòng   cāng shēng yǒng jùn chēng lián shū   cháo guǎn
nǎi sān tái   réng jiāng yuè jiāng shān chéng xiàng   bīng
zhào chǒng jīn mén   guān róng xiàn zhuó cái dēng fěn shǔ   fēi niè yún
cǎo zhēng diào   fén xiāng yàn guāng huá yáng shèng   xiāo hàn zài
yǐn zhěn tuī gōng wàng   wēi xié xuān chē wèi quē   jīng jié yōu dōu
shǐ pèi xiān láng yìn   é jiān tài shǒu yóu duō shǔ jùn   gèng yǐng chuān
chéng tuī xióng zhèn   shān chuān liè jiǎn jiù yàn dāng jué   quán zhào duì píng
kuàng màn   cháng tíng shǐ quán jìn   huó shuǐ zhàn chǎng
yuè huàn xiāng   xīng huí dòu shū suì róng guī wàn xiàng   hóng 鸿
lún luò ér shuí   huáng yǒu shì cái xiū yōng zhǒng   gàn xiè zhū
kuò cán xíng mài   yǒu tián yuán tóng   chǔ táo zhū
fāng chéng gāo   chuī yǒng huái 怀 gān dǎn   yóu dàn róng
jiě qíng xiàn   wàng yán dào wèi shū cóng lái guì fèng   yìng shì niàn qióng