谪南海过始兴广胜寺果上人房(一作过韶州广

唐代 房融
零落嗟残命,萧条托胜因。方烧三界火,遽洗六情尘。 隔岭天花发,凌空月殿新。谁令乡国梦,终此学分身。
líng luò jiē cán mìng   xiāo tiáo tuō shèng yīn fāng shāo sān jiè huǒ   liù qíng chén
lǐng tiān huā   líng kōng yuè diàn 殿 xīn shuí lìng xiāng guó mèng   zhōng xué fēn shēn