鹧鸪天 自京至江南作

宋代 江南雨
千里寻春竟怯春,此情原似近乡人。无边烟雨濛濛下,不尽楼台特特亲。 心未老,梦犹真。可怜依旧客中身。从今莫道江南好,话到江南合断魂。
qiān xún chūn jìng qiè chūn   qíng yuán shì jìn xiāng rén biān yān méng méng xià   jìn lóu tái qīn    
xīn wèi lǎo   mèng yóu zhēn lián jiù zhōng shēn cóng jīn dào jiāng nán hǎo huà dào   jiāng nán duàn hún