鹧鸪天·只惯娇痴不惯愁

宋代 赵长卿
只惯娇痴不惯愁。离情浑不挂眉头。可怜恼尽尊前客,却趁东风上小舟。真个去,不忺留。落花流水一春休。自怜不及春江水,随到滕王阁下流。
zhǐ guàn jiāo chī guàn chóu qíng hún guà méi tóu lián nǎo jǐn zūn qián   què chèn dōng fēng shàng xiǎo zhōu zhēn   xiān liú luò huā liú shuǐ chūn xiū lián chūn jiāng shuǐ   suí dào téng wáng xià liú