鹧鸪天·雨过芙蕖叶叶凉

宋代 黄升
雨过芙蕖叶叶凉。摩挲短发照横塘。 一行归鹭拖秋色,几树呜蝉饯夕阳。 花侧畔,柳旁相。微云澹月又昏黄。 风流不在谈锋胜,袖手无言味最长。
guò liáng duǎn zhào héng táng
xíng guī tuō qiū   shù chán jiàn yáng
huā pàn   liǔ páng xiāng wēi yún dàn yuè yòu hūn huáng
fēng liú zài tán fēng shèng   xiù shǒu yán wèi zuì zhǎng