鹧鸪天(怨别)

宋代 严仁
一径萧条落叶深。离肠凄断月明砧。征鸿送恨连云起,促织惊秋傍砌吟。 风悄悄,夜沈沈。鸳机坐冷晓霜侵。挑成锦字心相向,未必君心似妾心。
jìng xiāo tiáo luò shēn cháng duàn yuè míng zhēn zhēng hóng 鸿 sòng hèn lián yún   zhī jīng qiū bàng yín
fēng qiāo qiāo   shěn shěn yuān zuò lěng xiǎo shuāng qīn tiāo chéng jǐn xīn xiāng xiàng   wèi jūn xīn shì qiè xīn