鹧鸪天(又次韵为妇安人生日)

宋代 魏了翁
夫子同年第太常。偶然二内亦同乡。其间更有真同处,道义场中无别香。 花入思,绣为肠。不妨冬月作重阳。家人但歉今年会,犹欠腰金与鞠黄。冬用重阳,用东坡事。鞠黄,夫人鞠衣也。
tóng nián tài cháng ǒu rán èr nèi tóng xiāng jiān gèng yǒu zhēn tóng chǔ   dào chǎng zhōng bié xiāng
huā   xiù wèi cháng fáng dōng yuè zuò chóng yáng jiā rén dàn qiàn jīn nián huì   yóu qiàn yāo jīn huáng dōng yòng chóng yáng   yòng dōng shì huáng   rén