鹧鸪天·烟霭空濛江上春

宋代 赵师侠
烟霭空濛江上春。夕阳芳草渡头情。飞红已逐东风远,嫩绿还因夜雨深。情脉脉,思沈沈。卷帘愁与暮云平。栏干倚遍东西曲,杜宇一声肠断人。
yān ǎi kōng méng jiāng shàng chūn yáng fāng cǎo tóu qíng fēi hóng zhú dōng fēng yuǎn   nèn 绿 hái yīn shēn qíng   shěn shěn juàn lián chóu yún píng lán gān biàn dōng 西   shēng cháng duàn rén