鹧鸪天 为朱氏小妓绣莲赋三首

元代 张铸
半臂京绡稳称身。玉为颜面水为神。一痕头导分云绾,两点眉山入翠颦。丹杏小,碧桃新。雏莺恰啭上林春。平生惯是听歌耳,除却莲儿只一
bàn jīng xiāo wěn chèn shēn wèi yán miàn shuǐ wèi shén hén tóu dǎo fēn yún wǎn   liǎng diǎn méi shān cuì pín dān xìng xiǎo   táo xīn chú yīng qià zhuàn shàng lín chūn píng shēng guàn shì tīng ěr   chú què lián ér zhǐ