鹧鸪天•慰

清代 董以宁
何处春风着柳斜。深深庭院绿阴遮。每弹指处闻花叹,自抵牙时为曲差。 频减膳,漫呼茶。莫将惆怅饯年华。门前流水蓝桥锁,犹度当初金犊车。
chǔ chūn fēng zhe liǔ xié shēn shēn tíng yuàn 绿 yīn zhē měi tán zhǐ chù wén huā tàn   shí wéi chà
pín jiǎn shàn   màn chá jiāng chóu chàng jiàn nián huá mén qián liú shuǐ lán qiáo suǒ   yóu dāng chū jīn chē