鹧鸪天 题顾氏景筠堂

元代 高明
绿玉参差傍短楹,高堂清梦已冥冥。满枝只带湘灵点,一曲空听秦凤鸣。 天莫问,物多情,此君潇洒若平生。风声月色来亭榭,老泪年来湿几更。
绿 cēn bàng duǎn yíng   gāo táng qīng mèng míng míng mǎn zhī zhǐ dài xiāng líng diǎn   kōng tīng qín fèng míng    
tiān wèn   duō qíng   jūn xiāo ruò píng shēng fēng shēng yuè lái tíng xiè lǎo   lèi nián lái shī 湿 gèng