鹧鸪天(寿外舅)

宋代 廖行之
腊月今朝恰一旬。梅花开遍陇头春。篆烟起处人称寿,从昔家和福自生。 新喜事,得佳姻。贤郎顺妇正充庭。从今更祝千千岁,要与邦人作典型。
yuè jīn zhāo qià xún méi huā kāi biàn lǒng tóu chūn zhuàn yān chǔ rén chēng shòu 寿   cóng jiā shēng
xīn shì   jiā yīn xián láng shùn zhèng chōng tíng cóng jīn gèng zhù qiān qiān suì   yào bāng rén zuò diǎn xíng