鹧鸪天(山行)

宋代 王质
空响萧萧似见呼。溪昏树暗觉神孤。微茫山路才通足,行到山深路亦无。 寻草浅,拣林疏。虽疏无奈野藤粗。春衫不管藤搊碎,可惜教花著地铺。
kōng xiǎng xiāo xiāo shì jiàn hūn shù àn jué shén wēi máng shān cái tōng   xíng dào shān shēn
xún cǎo qiǎn   jiǎn lín shū suī shū nài téng chūn shān guǎn téng chōu suì   jiào huā zhù