鹧鸪天 上元过六榕寺再用前韵

近现代 熊东遨
一朵苍苔点破春,青衫待补割凉云。可能近寺蟾光好,渐觉穿林鸟语新。 追雨脚,测溪痕,百年消涨问何人?山僧醉倒榕阴下,酒是东坡去后温。
duǒ cāng tái diǎn chūn   qīng shān dài liáng yún néng jìn chán guāng hǎo jiàn   jué chuān lín 穿 niǎo xīn    
zhuī jiǎo   hén   bǎi nián xiāo zhǎng wèn rén   shān sēng zuì dào róng yīn xià   jiǔ shì dōng hòu wēn