鹧鸪天·却月凌风度雪清

宋代 孔榘
却月凌风度雪清。何郎高咏照花明。一枝弄碧传幽信,半额涂黄拾晚荣。春思淡,暗香轻。江南雨冷若为情。犹胜远隔潇湘水,忽到窗前梦不成。
què yuè líng fēng xuě qīng láng gāo yǒng zhào huā míng zhī nòng chuán yōu xìn   bàn é huáng shí wǎn róng chūn dàn   àn xiāng qīng jiāng nán lěng ruò wéi qíng yóu shèng yuǎn xiāo xiāng shuǐ   dào chuāng qián mèng chéng