鹧鸪天 其十一

明代 俞彦
幸有黄粮搅梦残。喜无白石怨盟寒。朝饥恰遇醅初熟,夜冷悬知雪在山。 论世法,自来顽。他人忙处我偏闾。柴门闭了无些事,纸帐梅花醉梦间。
xìng yǒu huáng liáng jiǎo mèng cán bái shí yuàn méng hán cháo qià pēi chū shú   lěng xuán zhī xuě zài shān
lùn shì   lái wán rén máng chù piān chái mén liǎo xiē shì   zhǐ zhàng méi huā zuì mèng jiān