鹧鸪天 其十

明代 俞彦
劝汝当杯莫放残。牛羊高垄肉初寒。一番冷冽一番煖,半在城郛半在山。 妍共丑,巧和顽。惊魂动魄也如闲。道人遣了鸳鸯债,便住人间出世间。
quàn dāng bēi fàng cán niú yáng gāo lǒng ròu chū hán fān lěng liè fān nuǎn   bàn zài chéng bàn zài shān
yán gòng chǒu   qiǎo wán jīng hún dòng xián dào rén qiǎn le yuān yāng zhài   biàn 便 zhù rén jiān chū shì jiān