鹧鸪天 牡丹亭惊梦寻梦
独上高楼独自归,春衫垂下百花飞。相逢尽是多情客,解道多情更有谁。
虽九死,已全非。寒灯挑尽梦成灰。终宵醒眼终生悔,一片伤心一卷诗。
dú
独
shàng
上
gāo
高
lóu
楼
dú
独
zì
自
guī
归
,
chūn
春
shān
衫
chuí
垂
xià
下
bǎi
百
huā
花
fēi
飞
xiāng
。
féng
相
jìn
逢
shì
尽
duō
是
qíng
多
kè
情
jiě
客
,
dào
解
duō
道
qíng
多
gèng
情
yǒu
更
shuí
有
谁
。
suī
虽
jiǔ
九
sǐ
死
,
yǐ
已
quán
全
fēi
非
hán
。
dēng
寒
tiāo
灯
jǐn
挑
mèng
尽
chéng
梦
huī
成
zhōng
灰
xiāo
。
xǐng
终
yǎn
宵
zhōng
醒
shēng
眼
huǐ
终
yī
生
piàn
悔
,
shāng
一
xīn
片
yī
伤
juàn
心
shī
一
卷
诗
。