鹧鸪天·每上春泥向晓乾

宋代 曾觌
每上春泥向晓乾。花间幽鸟舞姗姗。年华不管人将老,门外东风依旧寒。投簪易,息机难。鹿门归路不曾关。羡君早觉无生法,识破南柯一梦间。
měi shàng chūn xiàng xiǎo qián huā jiān yōu niǎo shān shān nián huá guǎn rén jiāng lǎo   mén wài dōng fēng jiù hán tóu zān   nán 鹿 mén guī céng guān xiàn jūn zǎo jué shēng   shí nán mèng jiān