鹧鸪天·领客携尊花底开

宋代 洪适
领客携尊花底开。薄寒初送雨声来。 一声未弄林间笛,几片低飞阁下梅。 酬的白乐,少迟回。不妨春雪撒银杯。 玉肌莫放清香散,更待晴时赏一回。
lǐng xié zūn huā kāi báo hán chū sòng shēng lái
shēng wèi nòng lín jiān   piàn fēi xià méi
chóu de bái   shǎo chí huí fáng chūn xuě yín bēi
fàng qīng xiāng sàn   gèng dài qíng shí shǎng huí