鹧鸪天 立春后数日,盛寒不出,因赋鄙语,

金朝 段成己
摆脱浮名尽自闲。人问万事一蒲团。归田老去方知乐,行路今来始觉难。山雪盛,草堂宽。客床辗转若为安。甫能望得春消息,一夜东风特地
bǎi tuō míng jǐn xián rén wèn wàn shì tuán guī tián lǎo fāng zhī   xíng jīn lái shǐ jué nán shān xuě shèng   cǎo táng kuān chuáng zhǎn zhuǎn ruò wéi ān néng wàng chūn xiāo xi   dōng fēng