鹧鸪天(禁烟)

宋代 韩淲
烟禁荒荒雨湿云。近郊争出满城人。儿童藉草几成市,杯酒沾花不觉村。 身又老,眼增明。回头一任是红尘。山中谁信无寒食,涧上何如且采苹。
yān jìn huāng huāng shī 湿 yún jìn jiāo zhēng chū mǎn chéng rén ér tóng cǎo chéng shì   bēi jiǔ zhān huā jué cūn
shēn yòu lǎo   yǎn zēng míng huí tóu rèn shì hóng chén shān zhōng shuí xìn hán shí   jiàn shàng qiě cǎi píng