鹧鸪天 怀远

宋代 张素
病起楼头月影低。天寒风急雁声稀。可怜妾似黄花瘦,不见人从白帝归。 千里隔,两心知。料因途远故迟回。素猿切莫山头叫,歧路愁添客子悲。
bìng lóu tóu yuè yǐng tiān hán fēng yàn shēng lián qiè shì huáng huā shòu   jiàn rén cóng bái guī
qiān   liǎng xīn zhī liào yīn yuǎn chí huí yuán qiè shān tóu jiào   chóu tiān bēi