鹧鸪天(闺思)

宋代 马子严
睡鸭徘徊烟缕长。日高春困不成妆。步欹草色金莲润,捻断花鬓玉笋香。 轻洛浦,笑巫阳。锦纹亲织寄檀郎。儿家闭户藏春色,戏蝶游蜂不敢狂。
shuì pái huái yān zhǎng gāo chūn kùn chéng zhuāng cǎo jīn lián rùn   niǎn duàn huā bìn sǔn xiāng
qīng luò   xiào yáng jǐn wén qīn zhī tán láng ér jiā cáng chūn   dié yóu fēng gǎn kuáng