鹧鸪天 广州返津飞机上作
只道深宫不复春,垂天风雪闭长门。赐还彩笔生花梦,偎暖寒崖古木魂。
舒羽翼,敛香唇。凛然妙相复天神。一从罗袜淩波去,尚有微澜欲定纹。
zhī
只
dào
道
shēn
深
gōng
宫
bù
不
fù
复
chūn
春
,
chuí
垂
tiān
天
fēng
风
xuě
雪
bì
闭
cháng
长
mén
门
。
。
cì
赐
hái
还
cǎi
彩
bǐ
笔
shēng
生
huā
花
mèng
梦
,
wēi
偎
nuǎn
暖
hán
寒
yá
崖
gǔ
古
mù
木
hún
魂
。
。
shū
舒
yǔ
羽
yì
翼
,
liǎn
敛
xiāng
香
chún
唇
。
。
lǐn
凛
rán
然
miào
妙
xiāng
相
fù
复
tiān
天
shén
神
。
。
yī
一
cóng
从
luó
罗
wà
袜
líng
淩
bō
波
qù
去
,
shàng
尚
yǒu
有
wēi
微
lán
澜
yù
欲
dìng
定
wén
纹
。
。