鹧鸪天 次韵和王琼女史
雾隔红楼恨几重,荒苔绿掩旧时踪。携来汉浦溶溶月,照彻匡庐隐隐峰。
愁未减,酒犹浓,怕从镜里认衰容。秋深更向长堤望,萍水他乡自可逢。
wù
雾
gé
隔
hóng
红
lóu
楼
hèn
恨
jǐ
几
zhòng
重
,
huāng
荒
tái
苔
lǜ
绿
yǎn
掩
jiù
旧
shí
时
zōng
踪
。
。
xié
携
lái
来
hàn
汉
pǔ
浦
róng
溶
róng
溶
yuè
月
,
zhào
照
chè
彻
kuāng
匡
lú
庐
yǐn
隐
yǐn
隐
fēng
峰
。
。
chóu
愁
wèi
未
jiǎn
减
,
jiǔ
酒
yóu
犹
nóng
浓
,
pà
怕
cóng
从
jìng
镜
lǐ
里
rèn
认
shuāi
衰
róng
容
。
。
qiū
秋
shēn
深
gēng
更
xiàng
向
zhǎng
长
dī
堤
wàng
望
,
píng
萍
shuǐ
水
tā
他
xiāng
乡
zì
自
kě
可
féng
逢
。
。