鹧鸪天(晨起,忽见大镜,睹物思人,有感而作)

宋代 赵长卿
睡觉扶头听晓钟。隔帘花雾湿香红。翠摇钿砌梧桐影,暖透罗襦芍药风。 闲对影,记曾逢。画眉临镜霎时间。相思已有无穷恨。忍见孤鸾宿镜中。
shuì jiào tóu tīng xiǎo zhōng lián huā shī 湿 xiāng hóng cuì yáo diàn tóng yǐng   nuǎn tòu luó sháo yào fēng
xián duì yǐng   céng féng huà méi lín jìng shà shí jiān xiāng yǒu qióng hèn rěn jiàn luán 宿 jìng zhōng