鹧鸪天(呈鄱阳使君何郎中伯谨)

宋代 姚述尧
玉宇无尘露气清。凭高极目万山横。霜前白雁初传信,《笔谈》云:北方白雁,似雁而小,秋深则来。白雁至则霜降,北人谓之霜信。老杜《九日》诗云:“殊方日落玄猿哭,旧国霜前白雁来。”篱下黄花独有情。 乌帽侧,紫萸馨。尊前醉舞拥飞琼。明年此会知何处,不是鄱江是帝城一作“便合抟扶上玉京”。
chén qīng píng gāo wàn shān héng shuāng qián bái yàn chū chuán xìn   ,《 tán yún   běi fāng bái yàn   shì yàn ér xiǎo   qiū shēn lái bái yàn zhì shuāng jiàng   běi rén wèi zhī shuāng xìn lǎo jiǔ shī yún     :“ shū fāng luò xuán yuán   jiù guó shuāng qián bái yàn   lái 。” xià huáng huā yǒu
mào   xīn zūn qián zuì yōng fēi qióng míng nián huì zhī chǔ   shì jiāng shì chéng zuò   biàn 便 tuán shàng jīng   ”。