鹧鸪天·不惜黄花插满头

宋代 韩元吉
不惜黄花插满头。花应却为老人羞。 年年九日常拚醉,处处登高莫浪愁。 酬美景,驻清秋。绿橙香嫩酒初浮。 多情雨后双溪水,红满斜阳自在流。
huáng huā chā mǎn tóu huā yīng què wèi lǎo rén xiū
nián nián jiǔ cháng pàn zuì   chù chù dēng gāo làng chóu
chóu měi jǐng   zhù qīng qiū 绿 chéng xiāng nèn jiǔ chū
duō qíng hòu shuāng shuǐ   hóng mǎn xié yáng zai liú