鹧鸪天(别意)

宋代 严仁
行尽春山春事空。别愁离恨满江东。三更鼓润官楼雨,五夜灯残客舍风。 寒淡淡,晓胧胧。黄鸡催断丑时钟。紫骝嚼勒金衔响,卫破飞花一道红。
xíng jǐn chūn shān chūn shì kōng bié chóu hèn mǎn jiāng dōng sān gēng rùn guān lóu   dēng cán shè fēng
hán dàn dàn   xiǎo lóng lóng huáng cuī duàn chǒu shí zhōng liú jué lēi jīn xián xiǎng   wèi fēi huā dào hóng