鹧鸪天 白莲

明代 王夫之
敛束檀心吐半丝。迟回妆靓暗香吹。绿窗独倚珠千泪,团扇斜窥玉一规。 清露浅,碧烟微。閒心自照镜光知。鹿门漫作无情句,月冷风清欲坠时。
liǎn shù tán xīn bàn chí huí zhuāng jìng àn xiāng chuī chuāng 绿 zhū qiān lèi tuán shàn   xié kuī guī      
qīng qiǎn   yān wēi xián xīn zhào jìng guāng zhī mén màn 鹿 zuò qíng yuè lěng   fēng qīng zhuì shí