鹧鸪天

宋代 韩元吉
万古光寒太白精。直宜分作两郎星。不然安得难兄弟,先后尧蓂三荚生。 霜月冷,斗杓横。老人今夜已齐明。他年莫作郎星看,两两台躔拱太清。
wàn guāng hán tài bái jīng zhí fēn zuò liǎng láng xīng rán ān nàn xiōng   xiān hòu yáo sān jiá shēng
shuāng yuè lěng   dòu sháo héng lǎo rén jīn míng nián zuò láng xīng kàn   liǎng liǎng tái chán gǒng tài qīng