鹧鸪天

宋代 周紫芝
花褪残红绿满枝。嫩寒犹透薄罗衣。池塘雨细双鸳睡,杨柳风轻小燕飞。 人别后,酒醒时。午窗残梦子规啼。尊前心事人谁问,花底闲愁春又归。
huā tuì cán hóng 绿 mǎn zhī nèn hán yóu tòu báo luó chí táng shuāng yuān shuì   yáng liǔ fēng qīng xiǎo yàn fēi
rén bié hòu   jiǔ xǐng shí chuāng cán mèng guī zūn qián xīn shì rén shuí wèn   huā xián chóu chūn yòu guī