鹧鸪天

宋代 叶梦得
一曲青山映小池。绿荷阴尽雨离披。何人解识秋堪美,莫为悲秋浪赋诗。 携浊酒,绕东篱。菊残犹有傲霜枝。一年好景君须记,正是橙黄橘绿时。梁范坚常谓欣成惜败者,物之情。秋为万物成功之时,宋玉作悲秋,非是。乃作美秋赋云。
qīng shān yìng xiǎo chí 绿 yīn jǐn rén jiě shí qiū kān měi   wèi bēi qiū làng shī
xié zhuó jiǔ   rào dōng cán yóu yǒu ào shuāng zhī nián hǎo jǐng jūn   zhèng shì chéng huáng 绿 shí liáng fàn jiān cháng wèi xīn chéng bài zhě   zhī qíng qiū wèi wàn chéng gōng zhī shí   sòng zuò bēi qiū   fēi shì nǎi zuò měi qiū yún