鹧鸪天

宋代 徐俯
满眼纷纷恰似花。飘飘泊泊自天涯。雨中添得无穷湿,风里吹成一道斜。 银作屋,玉为车。姮娥青女过人家。应嫌素面微微露,故着轻云薄薄遮。
mǎn yǎn fēn fēn qià huā piāo piāo tiān zhōng tiān qióng shī 湿   fēng chuī chéng dào xié
yín zuò   wèi chē héng é qīng guò rén jiā yīng xián miàn wēi wēi   zhe qīng yún báo báo zhē