鹧鸪天

宋代 葛胜仲
采采黄花鹄彩浓。吹开一夜为霜风。已邀骚客陶元亮,不用歌姬盛小丛。 秋易老,莫匆匆。齐山高兴古今同。欲知此地花多少,一眼金英望不穷。
cǎi cǎi huáng huā cǎi nóng chuī kāi wèi shuāng fēng yāo sāo táo yuán liàng   yòng shèng xiǎo cóng
qiū lǎo   cōng cōng shān gāo xīng jīn tóng zhī huā duō shǎo   yǎn jīn yīng wàng qióng