鹧鸪天

宋代 谢逸
水阔天低雁字横。小春时节晚寒清。梅梢月上纷纷白,竹坞风来冉冉轻。 人似玉,酒如渑。入关意气喜风生。坐中有客联镳去,谁唱阳关第四声。
shuǐ kuò tiān yàn héng xiǎo chūn shí jié wǎn hán qīng méi shāo yuè shàng fēn fēn bái   zhú fēng lái rǎn rǎn qīng
rén shì   jiǔ miǎn guān fēng shēng zuò zhōng yǒu lián biāo   shuí chàng yáng guān shēng