鹧鸪天

宋代 谢逸
红晕香腮粉未匀。梳妆闲淡稳精神。谁知碧嶂清溪畔,也有姚家一朵春。 眉黛浅,为谁颦。莫将心事付朝云。坐中有客肠应断,忘了酴醿架下人。
hóng yùn xiāng sāi fěn wèi yún shū zhuāng xián dàn wěn jīng shén shéi zhī zhàng qīng pàn   yǒu yáo jiā duǒ chūn
méi dài qiǎn   wèi shuí pín jiāng xīn shì zhāo yún zuò zhōng yǒu cháng yīng duàn   wàng le jià xià rén