鹧鸪天

清代 吴灏
坠粉飘红过了春。轻凉清露美萧晨。放怀褪却悲年月,远梦应寻小乘身。 秋日淡,酒微醺。迎风一睡是仙人。夜久素月多情照,閒望相看也解颦。
zhuì fěn piāo hóng guò le chūn qīng liáng qīng měi xiāo chén fàng huái tuì què 怀 bēi nián yuè yuǎn mèng   yīng xún xiǎo chéng shēn      
qiū dàn   jiǔ wēi xūn yíng fēng shuì shì xiān rén jiǔ yuè duō qíng zhào xián wàng   xiāng kàn jiě pín