鹧鸪天

宋代 张孝忠
豆蔻梢头春意浓。薄罗衫子柳腰风。人间乍识瑶池似,天上浑疑月殿空。 眉黛小,髻云松。背人欲整又还慵。多应没个藏娇处,满镜桃花带雨红。
dòu kòu shāo tóu chūn nóng báo luó shān zi liǔ yāo fēng rén jiān zhà shí yáo chí shì tiān shàng   hún yuè diàn kōng   殿    
méi dài xiǎo   yún sōng bèi rén zhěng yòu hái yōng duō yìng méi cáng jiāo chù mǎn jìng   táo huā dài hóng