鹧鸪天

清代 况周颐
匝地娇雷殷画轮。疏钟无力破黄昏。总然明月都如梦,也有青山解辟尘。 枫叶醉,菊花新。色香天与馈吾贫。西风肯到閒庭院,消得凭阑一岸巾。
jiāo léi yǐn huà lún shū zhōng huáng hūn zǒng rán míng yuè dōu mèng yǒu   qīng shān jiě chén      
fēng zuì   huā xīn xiāng tiān kuì pín fēng kěn 西 dào xián tíng yuàn xiāo de   píng lán àn jīn