鹧鸪天

清代 郑文焯
细语檐禽破晓霏,竹声凉翠梦先知。酒醒一枕红兰泪,染取蛮笺剩写诗。 幽事浅,世情稀。閒花飞尽见高枝。一春雨横风狂过,绿遍池塘无是非。
yán qín xiǎo fēi   zhú shēng liáng cuì mèng xiān zhī jiǔ xǐng zhěn hóng lán lèi rǎn   mán jiān shèng xiě shī    
yōu shì qiǎn   shì qíng xián huā fēi jǐn jiàn gāo zhī chūn héng fēng kuáng guò biàn   chí 绿 táng shì fēi