鹧鸪天

元代 刘敏中
一段清香云锦秋。双花开处尽风流。只应无语常相并,却是多情不自由。 湘水怨,汉滨愁。淡烟斜日两悠悠。凌波不下横塘路,对立西风共倚羞。
duàn qīng xiāng yún jǐn qiū shuāng huā kāi chù jǐn fēng liú zhǐ yīng cháng xiāng bìng què shì   duō qíng yóu      
xiāng shuǐ yuàn   hàn bīn chóu dàn yān xié liǎng yōu yōu líng xià héng táng duì   fēng gòng 西 xiū