鹧鸪天

宋代 张炎
楼上谁将玉笛吹。山前水阔暝云低。劳劳燕子人千里,落落梨花雨一枝。 修禊近,卖饧时。故乡惟有梦相随。夜来折得江头柳,不是苏堤也皱眉。
lóu shàng shuí jiāng chuī shān qián shuǐ kuò míng yún láo láo yàn rén qiān   luò luò huā zhī
xiū jìn   mài táng shí xiāng wéi yǒu mèng xiāng suí lái zhé jiāng tóu liǔ   shì zhòu méi