鹧鸪天

清代 缪珠荪
戛玉裁云韵自奢。窗阴句凤上纹纱。琅玕雅爱夫人竹,锦绣新吟命妇花。 香旖旎,翠交加。沉沉帘影日初斜。绣馀欲待重商略,羞被旁人一再夸。
jiá cái yún yùn shē chuāng yīn fèng shàng wén shā láng gān ài rén zhú   jǐn xiù xīn yín mìng huā
xiāng   cuì jiāo jiā chén chén lián yǐng chū xié xiù dài zhòng shāng lüè   xiū bèi páng rén zài kuā