鹧鸪天

宋代 李祁
病怯心凉睡起迟,秋风已到最高枝。人间摇落吾何恋,生死苍茫有梦知。 天渺渺,柳依依。远山尽处白云迷。晚来一片朦胧月,化作霏微雨湿衣。
bìng qiè xīn liáng shuì chí   qiū fēng dào zuì gāo zhī rén jiān yáo luò liàn   shēng cāng máng yǒu mèng zhī
tiān miǎo miǎo   liǔ yuǎn shān jǐn chù bái yún wǎn lái piàn méng lóng yuè   huà zuò fēi wēi shī 湿