鹧鸪天

宋代 臧余庆
寿菊才开三四葩。秋光着意主人家。清香未许人间识,先借重阳醉紫霞。 儿绿绶,母金花。斑衣庭下乐无涯。要知他日中书考,细数沙堤堤上沙。
shòu 寿 cái kāi sān qiū guāng zhuó zhǔ rén jiā qīng xiāng wèi rén jiān shí   xiān jiè chóng yáng zuì xiá
ér 绿 shòu   jīn huā bān tíng xià yào zhī zhōng shū kǎo   shǔ shā shàng shā