鹧鸪天

宋代 邹应龙
寿母开年九十三。佳辰就养大江南。缇屏晃耀新宁国,绣斧斓斑老朴庵。 倾玉斝,擘黄柑。两孙垂绶碧于蓝。便当刊颂崆峒顶,留与千年作美谈。
shòu 寿 kāi nián jiǔ shí sān jiā chén jiù yǎng jiāng nán píng huǎng yào 耀 xīn níng guó   xiù lán bān lǎo ān
qīng jiǎ   bāi huáng gān liǎng sūn chuí shòu lán biàn 便 dāng kān sòng kōng tóng dǐng   liú qiān nián zuò měi tán