鹧鸪天

宋代 晁端礼
红紫飘零绿满城。春风于此独留情。谁将十幅吴绫被,扑向熏笼一夜明。 风不定,雨初晴。晓来苔上拾残英。连教贮向鸳鸯枕,犹有余香入梦清。
hóng piāo líng 绿 mǎn chéng chūn fēng liú qíng shuí jiāng shí líng bèi   xiàng xūn lóng míng
fēng dìng   chū qíng xiǎo lái tái shàng shí cán yīng lián jiào zhù xiàng yuān yāng zhěn   yóu yǒu xiāng mèng qīng