鹧鸪天

宋代 王诜
才子阴风度远关。清愁曾向画图看。山衔斗柄三星没,雪共月明千里寒。 新路陌,旧江干。崎岖谁叹客程难。临风更听昭华笛,簌簌梅花满地残。
cái yīn fēng yuǎn guān qīng chóu céng xiàng huà kàn shān xián dǒu bǐng sān xīng méi   xuě gòng yuè míng qiān hán
xīn   jiù jiāng gān shuí tàn chéng nán lín fēng gèng tīng zhāo huá   méi huā mǎn cán